“In the mood for love”: Dang dở một mối tình trái ngang

011-in-the-mood-for-love-theredlist
“Đó là giây phút xao động. Cô ấy cúi thấp đầu để cho anh ấy cơ hội đến gần. Nhưng anh ấy không thể, vì thiếu dũng khí. Cô ấy quay đầu và ra đi”. Một sự mở đầu đến như báo hiệu trước một kết thúc buồn.
Đã hơn một thập kỷ trôi qua, nhưng câu chuyện tình ngang trái của Châu Mộ Vân (Lương Triều Vỹ) và Tô Lệ Trân (Trương Mạn Ngọc) vẫn luôn khiến những khán giả của bộ phim “In the mood for love” (Tâm trạng khi yêu) có cảm giác bồi hồi, xúc động, day dứt.
Phim của đạo diễn Vương Gia Vệ luôn ít thoại, nhiều màu sắc, nhịp điệu phim chầm chậm như một lời kể chuyện, một lời hát ru nhưng chưa bao giờ thôi quyến rũ. Và “In the mood for love”, với tựa đề tiếng Hoa “Hoa dạng niên huê” (ý chỉ năm tháng tươi đẹp trôi đi như những cánh hoa) nằm trong số đó, một trong những bộ phim tình cảm châu Á hay nhất mọi thời đại.

Hong Kong năm 1963. Phụ nữ vấn tóc để lộ gáy, mái vớt cao bồng bềnh mặc những chiếc sườn xám màu sắc cách điệu. Đàn ông chẻ ngôi lệch, tóc bóng bẩy, mặc comple một hàng cúc với sơ mi trắng. Cuộc sống của người dân được ghi lại qua những con hẻm nhỏ thiếu ánh sáng. Bên trong đó, nhiều hộ gia đình cùng sống chung dưới một khu nhà ẩm thấp, tường vôi tróc lở, cầu thang tối và hẹp.

Anh Châu làm ở một tòa soạn báo, vợ hay đi làm ca đêm, họ thuê nhà bên cạnh một cặp vợ chồng khác trong khu chung cư của bà Tô, ông Cổ. Cô Trần (Tô Lệ Trân được gọi theo tên chồng) là thư ký riêng của một ông chủ công ty môi giới vận tải, rất xinh đẹp nhưng sống cô đơn bởi chồng thường xuyên đi nước ngoài. Họ đều là người cô độc, hai tâm hồn vẫn lẻ loi dù đều đã có gia đình riêng.
Anh Châu và cô Trần chưa bao giờ nói chuyện với nhau quá vài phút dù họ thường xuyên chạm mặt trong khu nhà cho đến một lần, khi cả hai cùng phát hiện ra bí mật động trời vừa đau xót vừa tủi hổ về người bạn đời của họ, những kẻ đang ngoại tình với nhau.
Trong một quán café yên tĩnh, anh Châu và cô Trần lần đầu tiên trút bầu tâm sự như những người bạn. Vậy là sự cô đơn kia được dịu đi, hay nói cách khác là chuyển hóa thành sự cô đơn khác. Cô Trần không còn phải ăn mì một mình, đứng dưới mưa một mình nữa.
Anh Châu luôn đợi cô. Họ cùng nhau sáng tác truyện kiếm hiệp đăng báo. Họ yêu nhau nhưng không thổ lộ bởi họ đã vấp vào nỗi sợ hãi thời điểm những năm 60, khi rào cản đạo đức, điều tiếng của người những người xung quanh khiến cho con người ta không dám sống thật với chính bản thân mình.

Nên ngay cả khi yêu nhau, họ vẫn là những người đang cô đơn. Xuyên suốt bộ phim là những khắc khoải của cô Trần những ngày giường đơn gối chiếc, những làn khói thuốc bay qua đôi mắt đượm buồn của anh Châu. Những cảnh quay trong phim rất đơn giản, với những khán giả không quen với phim của Vương Gia Vệ, họ thậm chí có thể cho là nhàm chán. Hầu như tất cả những cảnh phim đều chỉ diễn ra xoay quanh cô Trần và anh Châu. Người vợ, người chồng của họ không bao giờ xuất hiện trước ống kính, chỉ là những cảnh quay thoáng sau lưng, ngoài hành lang hay giọng nói vọng ra từ căn phòng. Nhưng chính từ sự đơn giản đó, bộ phim càng lột tả được sự cô đơn đến vô lý của hai nhân vật chính. Họ luôn ở cạnh nhau, góc trời này, gian phòng kia, con đường đó, họ đều đã ở cùng nhau nhưng sao mối lương duyên đó cứ như một sợi chỉ mỏng manh. Sẵn sàng đứt, sẵn sàng rơi.

Họ nói với nhau những câu chuyện khách sáo, ngượng ngùng. Ngay cả một cái cầm tay cũng khiến cô Trần cảm thấy tội lỗi và bỏ chạy. Anh Châu nói một câu đầy mỉa mai mà xót xa: “Giờ thì anh mới biết em sẽ không bỏ chồng. Anh đã mong rằng chồng em, anh ta đừng quay về đây”. Họ muốn tiến sát đến nhau, vồ lấy nhau, lao vào nhau nhưng không thể. Họ cũng không phủ nhận điều gì đang diễn ra trong trái tim. Chỉ đơn giản rằng, họ giữ im lặng, họ cứ để mọi thứ qua đi như tuổi trẻ, như cuộc đời, như những cánh hoa.

Phim ít nước mắt, ít nụ cười, không hề có cảnh hai nhân vật chính âu yếm nhau nồng nàn nhưng người xem tự có thể cảm nhận nhiều hơn thế. Có những nỗi đau không cần phải gọi thành tên, không cần phải gào thét, chỉ là ta biết rằng mình đang rất đau. Khi cú sốc đầu tiên dần vơi đi, nỗi đau trở nên nhẹ nhàng và tản mát. Đó chính là lúc nó cứa vào lòng ta đau nhất. Họ đau một nỗi đau như thế nhưng chắc chắn rằng họ không bao giờ hối hận. Bởi nỗi đau ấy thật đẹp.

Singapore năm 1966. Anh Châu nhận điện thoại và nói “Alo” vài lần nhưng không có ai lên tiếng. Đầu dây bên kia, cô Trần buông thõng loa điện thoại xuống, mắt ngấn lệ.

Hongkong năm 1966. Cô Trần trở về thăm bà Tôn, ông Cổ nhưng họ đều đã dọn đi. Cô ngắm nhìn căn phòng cũ nơi anh Trần từng đứng ở đó và chào hỏi cô khi họ cùng thuê nhà ở đây, mỉm cười, và khóc. Anh Châu leo những bước chân đầu tiên lên bậc thềm lúc này vẫn tối tăm và ẩm thấp, lòng khấp khởi một điều gì đó đang đợi anh. Nhưng không có gì cả.

Vẫn những căn phòng với cánh cửa màu trắng ấy, bậc thang lên căn gác nhỏ bé nơi giữ ký ức của họ. Chỉ là những cuộc ngoại tình tinh thần, trong tư tưởng nhưng ám ảnh đôi trai gái tới vài năm và họ chưa bao giờ dám vượt quá ranh giới ấy.

Campuchia năm 1966. Anh Châu lững thững đi trong ngôi đền Ăng-co-vát. Chỉ có anh và cái bóng của chính mình.

“Anh ấy nhớ những ngày tháng đã qua ấy như nhìn qua ô kính cửa sổ bám bụi. Quá khứ là thứ người ta có thể nhìn, nhưng không thể chạm vào. Và mọi thứ anh ấy nhìn đều đã mờ và hoen ố”.

 

Comments

comments

I am typical Libra (Moon in Aquarius). You may do not care about horoscope or the stars but I do. I am lazy to make people understand me because I do not think my writing here is to impress other people. I know you visit this page for some certain reasons. So if you like my articles, that is good for both of us. If after reading everything and you start hating me, it is not my business. But at least, you will learn a lesson that reading other's opinions is just waste of time.

Comments are closed.