Truyện ngắn Nhi Hexe: Có ai mang anh về?

332014_RareRomanceBooks

Sarah ngước nhìn bầu trời San Francisco lần cuối. Chỉ gần một giờ đồng hồ nữa, cô sẽ rời khỏi đây, với tất cả những ngọt ngào và nỗi đau chôn chặt xuống đáy lòng, nhưng tất nhiên là trên lý thuyết. Cô đang ngồi cạnh 1 bậu cửa sổ ở Termnial 3 Sân bay quốc tế San Francisco. Bây giờ là mùa thu và San Fran đang đẹp lắm.

Thomas từng nói đùa với Sarah rằng, nếu có một ngày cô rời xa anh và mảnh đất này, thứ duy nhất có thể níu kéo cô lại không phải tình yêu với anh mà là công việc với thời gian biểu nhàm chán và những cảm giác áp lực, nặng nề ở bệnh viện John Muir. Nhưng Thomas không biết, còn có những cảm giác khác sẽ theo cô suốt đời nếu phải xa San Francisco.

Đó là những lần lái xe giữa đêm. Chiếc Ford Mustang  băng với vận tốc 140 km/h qua Cầu Cổng Vàng, và bên tai sẽ là tiếng nhạc vui vẻ, hoạt bát của Johnny Cash: “Walk the line”.

Đó là những ngày hè Chủ Nhật ngập nắng. Cô thường dắt Jorg đi dạo quanh công viên Cayuga. Jorg là chú chó giống Labrador, có sở thích rất kỳ lạ với những bức tượng gỗ nhỏ màu sắc với hình thù hài hước và độc đáo ở Cayuga. Những ngày không có Thomas, Jorg ngồi nghe cô tỉ tê mọi chuyện ở bệnh viện, về cô y tá đang thực tập, về một anh chàng người Trung Quốc gốc Ý ở quán café Heaven sáng nay, về bộ sưu tập mới của Versace có chiếc váy suông khoét cổ chữ V trên nền họa tiết nhiệt đới rất đẹp. Jorg, tất nhiên không biết nói, chỉ nhìn cô đầy khó hiểu và đau đầu, thi thoảng lại nằm sượt xuống sàn mắt lim dim, miệng rên ư ử.

Đó là những ngày mùa đông với Thomas trên giường ngủ, ở phòng khách hay bất cứ nơi nào mà người ta có quyền thể hiện tình yêu vào buổi đêm. Thomas có khiếu kể chuyện rất…buồn ngủ. Anh muốn làm cô cười nhưng Sarah thường cười sặc lên chỉ vì câu chuyện của Thomas chẳng có chút gì hài hước. Những lần như vậy, Thomas lại ghì chặt lấy cô và dùng đôi môi khóa chặt những tràng cười như mê sảng kia lại.

5 năm trước, ở sân bay này, một anh luật sư trẻ tuổi mà trước đó chỉ liên lạc với cô qua email công việc, cầm tấm biển: “Sarah Deisler”  đứng đón cô sinh viên trường Y mới tốt nghiệp ở sảnh đợi Terminal 4. Anh trông bảnh bao và cao lớn hơn trong ảnh. Sarah quen anh ở trang cộng đồng người Đức ở San Francisco. Anh giúp cô những thủ tục pháp lý đơn giản để chuyển tới công tác tới bệnh viện John Muir nước Mỹ, không phải trên tư cách thực tập sinh, mà là một bác sĩ chuyên khoa thần kinh. Cô vẫn nhớ như in dáng vẻ lịch lãm kèm một nụ cười rất tươi khi bước đến chào cô:

_Cô là Sarah Deisler phải không? Tôi là Thomas Goetze, luật sư của cô.

Nhưng bây giờ, chẳng có ai ở cùng Sarah ở sân bay này cả. Dòng người qua lại tấp nập và tiếng những cô tiếp viên trên loa phát thanh thông báo về các chuyến bay gần nhất cũng không thể khiến Sarah thoát khỏi dòng hồi tưởng. Những ký ức và kỷ niệm ở thành phố này, đất nước này. Nó khiến cô cười và làm cô đau. Một cảm giác khó tả, đau buốt, nhói lên nơi vùng ngực, dồn những áp lực nặng nề lên đôi mắt để mà vì thế, nước mắt rơi.

Hơn 2 tháng rồi kể từ khi Jorg qua đời sau một tai nạn giao thông, Sarah mới lại khóc. Ngay cả cái chết của một bệnh nhân 12 tuổi, nhảy lầu từ tầng 4 bệnh viện John Muir ngay trước mặt cô bởi chứng trầm cảm sau vụ cháy nhà đã thiêu rụi cả gia đình em cũng không khiến Sarah khóc. Từ bao giờ, trước mỗi một điều đau lòng, Sarah chỉ còn câm lặng với một sự trống trải đến tột cùng trong trái tim. Cô như đã chai sạn với mọi cảm xúc.

Cho đến hôm nay khi ngồi ở đây trong những giây phút cuối cùng tại nước Mỹ. Những giọt nước mắt lại rơi  không ngừng như những cơn mưa chiều tháng 6. Tất cả là từ cái ngày khủng khiếp đã in vào định mệnh của cô một sự thật kinh hoàng, đỏ lên bởi máu và nước mắt.

Ngày mà cô  hay tin: Thomas đã chết.

5 năm trước, 

Rất xa trên bầu trời…

Tiếp viên trưởng thông báo còn 15 phút nữa chuyến bay sẽ hạ cánh xuống sân bay quốc tế Sanfrancisco. Có nghĩa là Sarah đang ở nước Mỹ rồi. Cô đang ở vòm trời California, nơi cô đã sinh ra rồi rời khỏi đây trở về quê hương tít tận Nuremberg xa xôi. Mẹ Sarah là một người Mỹ gốc Đức, bố của cô là công dân xứ Bavaria. Họ gặp nhau trong một quán cafe ở quận Golden Gate khi ông Deisler – đặc phái viên tờ Bild tại California va phải cô sinh viên y khoa ngành dược – mà sau đó trở thành bà Deisler và hỏi cưới cô làm vợ chỉ 3 tháng sau đó.

Tấm bằng loại xuất sắc và những đóng góp của ông bà Deisler tại bệnh viện John Muir đã nhanh chóng giúp cho Sarah có được giấy mời làm bác sĩ chuyên khoa thần kinh tại đây. Chỉ có điều, cô vẫn cần phải hoàn thiện nốt những thủ tục xin thị thực và visa lao động dài hạn trước khi được ký vào bản hợp đồng chính thức với John Muir. Đó là lý do mà lát nữa anh chàng Thomas sẽ xuất hiện. Cô mới nhìn thấy Thomas 1 lần qua tấm ảnh đại diện trên diễn đàn cộng đồng người Đức tại Sanfrancisco và không ấn tượng gì ngoài đôi mắt đen thẫm rất sâu của anh nấp sau cặp kính cận khá dày. Bức ảnh đó hình như Thomas chụp trong lễ Ocktoberfest tháng nào năm nào đó, Sarah cũng không mấy quan tâm.

Ngồi cạnh Sarah, một thanh niên có dáng vẻ khá bảnh chọe đang gõ nhịp lên đầu gối. Suốt vài tiếng đồng hồ, ngoài những câu hỏi xã giao về tên tuổi và quê quán, họ chẳng nói chuyện gì với nhau cả. Đôi lúc Sarah cảm thấy hơi khó chịu vì cách anh ta nháy mắt với cô tiếp viên hàng không mỗi khi cô này đi ngang qua trong bộ đồ xanh gợi cảm đầy hấp dẫn. Sarah ghét nhất loại đàn ông chỉ chăm chăm vào những cô nàng nóng bỏng và xinh đẹp.

Nhiều người nói Sarah xinh đẹp và quyến rũ. Cô cũng không rõ. Nhưng anh chàng này chẳng thèm nhìn cô lấy 1 phút.

Tay anh ta nhịp nhịp liên tục hết lên đầu gối, lúc thì bằng cây bút chì gõ lên tờ The Time. Thi thoảng liếc qua ô cửa sổ nhìn khoảng trời phía trước. Anh ta nghe nhạc suốt từ khi lên máy bay, với một sự hứng thú rõ rệt chứ không chỉ để giết thời gian, vì Sarah còn nghe thấy tiếng anh ta lẩm nhẩm theo.

_ Sebastian…gì nhỉ? À Mueller. Anh đang nghe gì vậy? Có thể chia sẻ với tôi được không? Sarah vì không chịu được sự tò mò cũng đã phá tan sự yên tĩnh trong vài giờ đồng hồ.

Sebastian không nghe thấy gì. Sarah lay vào tay anh ta.

_Hả? Xin lỗi cô nói gì nhỉ. Anh ta choét miệng cười, một nụ cười rất tươi và rạng rỡ lắm khiến những cô nàng khó tính nhất cũng chẳng thể phớt lờ.

_À, tôi hỏi là…ý tôi là anh thích nghe nhạc gì. Anh yêu âm nhạc lắm thì phải. Tôi làm phiền anh rồi, xin lỗi. Anh cứ tiếp tục nghe đi.

_Ồ không, giết thời gian ấy mà ( đến đây Sarah nghĩ: “Thật ư, mình tưởng anh ta đam mê lắm. Hóa ra cũng chỉ nhạt nhẽo đến vậy. Không khéo cái thể loại nhạc anh ta đang nghe chẳng khác gì những thứ thằng nhóc Justin Ludwig thải ra.”)…Thực ra là những bản tôi đã chơi và thu vào. Tôi đang cố tìm cho nó một cách thể hiện mới sáng tạo hơn. Nhưng đã là nhạc cổ điển rồi, khó có thể sáng tạo hơn được nữa, không thì sẽ trở thành 1 thứ tạp nham. 

Sarah giật nảy mình. Một tay nhuộm tóc hight light, khuyên xỏ đủ trên người và một hình xăm chúa Jesus ở gáy lại nói chuyện về nhạc cổ điển.

Cô không nói gì thêm, nhưng mắt thì đăm đăm vào nụ cười ấy.

Anh ta bỗng đeo một bên tai nghe lên tai cô, gạt những lọn tóc bao quanh sang một bên, theo một kiểu quyến rũ không chịu được và nói: “Cô nghe Mozart chứ? Đây là bản số 40 tôi chơi với ban nhạc của mình. Tôi luôn sẵn sàng chia sẻ những gì mình chơi cho mọi người.”

Và lần này thì Sarah chết lặng trong một thứ cảm xúc rất khó tả.

Một cậu bé ngã dưới chân Sarah khiến cô chợt giật mình trở lại với khung cảnh thực tế nơi cô đang ở, sân bay quốc tế Sanfrancisco. Cô đỡ cậu bé dậy và hỏi xem em có bị đau ở chỗ nào không. Cậu bé tươi cười và trả lời bằng một thứ tiếng Anh vừa lạ mà vừa quen. Cậu bé đang ăn một chiếc bánh mì phết với xung quanh khuôn miệng đang nhoe nhoét hết cả bơ sau khi ngã. Chiếc bánh mì cũng chẳng còn.

_ Em đi đâu mà vội thế? Sarah hỏi

_ Em đi tìm mẹ. Em vừa ở trong toi let. – Cậu bé ngây ngô trả lời trong lúc nhìn chăm chăm vào chiếc bánh mì phết với vẻ đầy tiếc nuối và 2 mắt chuẩn bị trào ra nước mắt

_ Thôi được rồi, chị dẫn em đi mua cái khác nhé. Rồi chị sẽ đưa em về chỗ mẹ mình. Mà em tên gì?

_ Em là Hassan.

Sarah đưa Hassan đến một tiệm ăn nhanh ngay tại Terminal 3 cô đang ngồi và gọi chiếc bánh mì phết khác cho cậu bé. Cô ngắm nhìn đôi mắt đen rất đẹp của em và tự hỏi cái tên rất “đạo Hồi” Hassan có liên quan gì đến chất giọng tiếng Anh đặc biệt của em.

_ Hassan, em mấy tuổi rồi?

_ Em chuẩn bị vào lớp 2. – Cậu bé ăn ngấu nghiến, chẳng đoái hoài gì đến mối bận tâm của cô nàng người Đức.

_ Em vẫn đang được nghỉ học sao? – Sarah gặng hỏi.

_ Tất nhiên rồi và lát nữa mẹ sẽ cuống quýt lên đi tìm em rồi la mắng vì em đã đi quá lâu và rằng sẽ muộn chuyến bay mất. – Hassan vẫn không rời mắt khỏi chiếc bánh mì phết.

_ Chị cũng sắp bay về Đức. Còn em?

_ Em về Casablanca. Em là người Ma – rốc mà.

Sarah thoáng giật mình, và trong vài tích tắc nào đấy, chắc chắn là nước mắt đã chảy ngược vào bên trong giấu đi những cơn co thắt đang làm trái tim cô trở nên mệt mỏi. Đó là những ngày hè mát mẻ và ngập tràn tình yêu ở Casblanca. Ở biển Aïn Diab trong một buổi đêm mưa nhẹ, Thomas đã quỳ xuống cầu hôn cô để rồi nhận lại được một nụ hôn nồng nàn của Sarah thay cho câu trả lời “Em đồng ý”.

 

Người ta bảo tháng 6 ở Casablanca mưa rất ít. Sarah cũng không cần quan tâm vì trong tâm trí cô, Casablanca đã gắn liền với mưa từ khoảnh khắc ấy rồi. Những ngày ở Casablanca và cho tới tận những khoảng thời gian sau khi đã trở về Mỹ, Sarah chỉ nghe đi nghe lại một bài hát duy nhất, với chất giọng khàn nhưng hào sảng và vang vọng của Bertie Higgins.

 

” I fell in love with you watching Casablanca. 

Back row of the drive in show in the flickering light

Popcorn and cokes beneath the stars became champagne and caviar

Making love on a long hot summers night

 

I thought you fell in love with me watching Casablance

Holding hands ‘neath the paddle fans in Rick’s Candle lit cafeHiding in the shadows from the spies.

Moroccan moonlight in your eyes

Making magic at the movies in my old chevrolet

 

Oh! A kiss is still a kiss in Casablanca

But a kiss is not a kiss without your sigh

Please come back to me in Casablanca

I love you more and more each day as time goes by…

 

Thomas đã đưa Sarah đi thăm Hassan II Mosque, New Town, nhà thờ Casablanca … và giới thiệu với cô tất cả những vốn hiểu biết của anh về thành phố lớn nhất Ma rốc này. Nhưng Sarah thích Marabout de Sidi Abderrahmane nhất, với những buổi hoàng hôn tắt hẳn, khi thủy triều xuống thấp, anh sẽ dắt tay cô đi qua những đảo đá gần với ngôi mộ của Sidi Abderrhamane Thaalibi – người đã tìm ra đất nước Algeria.

 

Cô  yêu một Thomas như thế, một người đàn ông hiếm có trên đời, nhất là trên cái đất Sanfrancisco rợp bóng “Gay”. Anh thông minh, xuất chúng, lịch thiệp, nồng nàn và…không bao giờ hiểu hết cô. Sarah không thích những người quá hiểu mình, không thích bất kỳ ai “xâm lăng” được tới vùng “cấm cung” trong tâm hồn cô.

 

Ở Casablanca, Thomas đã nói với cô rằng: “Sau này chúng ta sẽ cho bọn trẻ tránh xa Sanfrancisco. Anh biết là em không thích một môi trường quá phức tạp và stress như nó. Nếu em muốn trở về Đức, thì anh cũng sẽ sắp xếp toàn bộ công việc của mình sớm nhất.” Nhưng anh không biết rằng Sarah chưa bao giờ muốn rời xa Sanfrancisco – mảnh đất Định mệnh đã gắn chặt cuộc đời cô với anh.

Thomas cũng từng đùa rằng: “Tại sao em lại thích nghe Casablanca nhỉ? Anh tưởng một Rock fan cực đoan sẽ chẳng nghe thể loại nhạc nào khác.” Nhưng Thomas không biết, Sarah thích nghe Casablanca chỉ vì ở đó, anh luôn hiện hữu trong từng câu chữ.

 

Và sau này, sau cái chết của Thomas, thì đoạn cuối ca khúc cũng đã từ sai trở thành chính xác đối với cô:

 

I guess there’re many broken hearts in Casablanca

I guess our love story will never be seen on the big wide silver screen

But it hurt just as bad when I had to watch you go

 

Măt Sarah lại nhòe đi và chỉ đến khi Hassan lay lay tay mình, cô mới sực nhớ ra chuyến bay và mẹ của cậu bé…

To be continued…

Tác giả: Nhi Hexe

Comments

comments

I am typical Libra (Moon in Aquarius). You may do not care about horoscope or the stars but I do. I am lazy to make people understand me because I do not think my writing here is to impress other people. I know you visit this page for some certain reasons. So if you like my articles, that is good for both of us. If after reading everything and you start hating me, it is not my business. But at least, you will learn a lesson that reading other's opinions is just waste of time.

Comments are closed.