Truyện ngắn Nhi Hexe: Gió ở vườn lớn

635873821517718970351055939_Stack-of-books-great-education

 

Truyện tôi viết cách đây ngót 6 năm rồi, khi đó tôi mới 19 tuổi. Tôi xin đăng lại và không chỉnh sửa bất kỳ chi tiết nào.

Ngài Tổng thống nới lỏng chiếc cà vạt màu đen hiệu Louis Vuitton, thứ đang khiến ông trở nên bí bách giữa một ngày mùa đông. Cuộc nói chuyện với ngài thượng nghị sĩ không đem lại những tín hiệu lạc quan ông đang cần. Chỉ còn một năm nữa, nhiệm kỳ thứ 2 của ông sẽ kết thúc nhưng tình hình chính trị, kinh tế bất ổn hiện nay của đất nước buộc Tony Bridge luôn phải tính tới những trường hợp bất khả kháng, nhất là phe thân George Blake – kẻ sẽ đại diện cho đảng Cộng Hòa tranh cử vào năm tới đang manh nha những hành động mưu hại ông.

Tony đã từng chưa bao giờ biết run sợ. Nếu như đa số những vị tổng thống Mỹ đều có một xuất thân hoàn hảo, một lý lịch học vấn tuyệt vời ở Harvard và khả năng hùng biện đi vào lòng người, thì Tony, một cách đặc biệt nào đó, rất khác với họ. Khi mới 20 tuổi, ông là một trong 50 lính thủy đánh bộ được điều động đến khu vực chiến sự tại Libya để bảo vệ đại sứ quán Mỹ. 5 năm sau đó, Tony lên hàm đại úy và được chỉ huy khoang trên của tàu USS Sampson. 30 tuổi, Tony đã được nhậm quân hàm Đại Tá và trở thành thuyền trưởng của tàu khu trục USS Jones Paul Jones, hải quân Mỹ.

Một nửa đời lính và nửa còn lại là một chính trị gia, tình yêu nước được chứng minh bằng hành động thực sự qua những trận đánh và huyết quản chảy mãnh liệt nhuệ khí của quân đội Hoa Kỳ giúp cho Tony trở thành vị tổng thống được yêu mến nhất trong 3 thập kỷ qua. Thế nhưng bây giờ, thời thế bắt đầu thay đổi, khi nước Mỹ, đau lòng thay một lần nữa lên tới đỉnh cao của cuộc khủng hoảng kinh tế thì tài năng quân sự không còn giúp ích được nhiều cho Tony nữa.

Mặc dù FED (Cục dự trữ liên bang) đã chi ra tới 1300 tỉ USD để mua nợ xấu các ngân hàng thương mại và hỗ trợ thanh khoản cho các doanh nghiệp yếu kém, nước Mỹ vẫn đang “giãy giụa trong bờ vực vỡ nợ” – theo lời lẽ cay độc từ tờ “Thời báo New York” mà ở ngay trang sau đó, tác giả biếm họa ảnh Tony cùng tiêu đề: “Cái giá của việc không tốt nghiệp Harvard.” Đây là thời người ta cần một nước Mỹ đóng vai kẻ phát trẩn nhân đạo nhất nhưng thu về vô vàn lợi nhuận, hơn là một chàng Hoa Kỳ háo thắng “vác tù và hàng tổng” với những cuộc tranh chấp ở Trung Đông.

Tony uống nốt tách trà còn dang dở đặt trên bàn làm việc. Ông ngả người ra chiếc ghế bành bọc da, nhìn trân trân vào bức ảnh gia đình lớn. Ở đó, ông, phu nhân Elena và 2 cô con gái song sinh Julia – Jessica Bridge đang nở những nụ cười rạng rỡ trong băng tuyết ở Alaska 20 năm trước. Tiếng gõ cửa làm cắt ngang dòng suy tưởng ủy mị của Tony, mà một cách mỉa mai thay, không nên có ở thời điểm này nhất là với một ngài tổng thống.

_Có chuyện gì vậy, Alex? Ngài tổng thống lên tiếng hỏi người trợ lý.

_Thưa ngài, có tin khẩn từ CIA, Trương Tử Phong đang lên kế hoạch đưa ra yêu sách mới

_Quỷ tha ma bắt thằng chủ tịch khốn kiếp đó. Hắn nghĩ ta sẽ dễ dàng chấp thuận ư? Tony đập bàn và hất tung cả chồng sách trên bàn làm việc.

_Thưa ngài, sáng nay có thông tin từ Sanfrancisco, một nhóm hơn 50 sinh viên Trung Quốc vô tư hát quốc ca gần tòa thị chính. Khi nhân viên an ninh tới gần, họ tản đi và hát ca khúc khác.

Tony lặng im một hồi lâu. Mắt ông đỏ lên, không tỏ vẻ gì phẫn nộ hay tức giận nữa.

Alex bạo gan lên tiếng phá vỡ bầu không khí ảm đạm

_Ý ngài thế nào ạ?

_Cậu lui ra đi, có việc tôi sẽ gọi.

Cánh cửa gỗ từ từ đóng lại sau lưng Alex, bỏ lại ngài tổng thống một mình trong căn phòng, mà lúc này đang trở nên quá rộng đối với ông. Tony nặng nề đứng dậy. Lần này ông cởi bỏ hẳn chiếc cà vạt và vất nó khá cẩu thả trên móc treo quần áo. Ngài tổng thống đi về phía cửa sổ, chậm rãi kéo tấm rèm hoa sang bên phải, phóng tầm mắt xuống khu vườn lớn và đón chút ánh nắng và phòng. Ông cần ánh sáng, cần một sự chói rọi, cả về nghĩa đen và nghĩa bóng. Khu vườn này vẫn là nơi nghỉ ngơi, thư giãn và trò chuyện của gia đình Bridge sau những giờ làm việc căng thẳng. Ông sẽ cùng Elena tâm tình như 2 ông bố bà mẹ bình thường, không phải ngài tổng thống và bà đệ nhất phu nhân. Ông sẽ hỏi han về tình hình học tập của Julia và Jessica cũng như đời sống tình cảm của 2 cô con gái.

“Hoa cúc đẹp quá” – Tony thầm trầm trồ. Những khóm cúc trắng vẫn vươn mình tỏa hương giữa cái chớm đông giá lạnh. Tony cũng không khỏi âu lo những vòng luẩn quẩn: “Liệu mùa đông năm sau, gã George kia có ngắm hoa như ông đang không? Liệu một nước Mỹ lai Trung Quốc dưới thời George còn giữ lại những gì là thật? Hoa cúc kia sẽ không được thay bằng hoa giả chứ?” Ngài tổng thống bật cười thành tiếng rồi im bặt. Bây giờ thì ông khóc.

4 năm trước, khi tái đắc cử chức Tổng thống, Tony ghi điểm với người dân khi bắt được tên trùm khủng bố Achmed Mohamad và xóa vĩnh viễn được Al-Queda ra khỏi từ điển thế giới. Nhưng cũng vì mải mê với các chính sách quân sự mới, Tony đã quá chủ quan khi để Trung Quốc ngày một bành trướng trên bàn cân 2 cực. Sau khi chiếm được ½ Biển Đông và đặt hàng loạt căn cứ quân sự ở rất nhiều nước châu Á, Trung Quốc bắt đầu sờ gáy châu Âu và Bắc Mỹ như thách thức cả thế giới. Sai lầm của Mỹ là đã đặt quá nhiều gia công của các mặt hàng tiêu dùng, thời trang, mỹ phẩm ở Trung Quốc. Hàng giả xuất hiện hàng loạt ngay từ chính trụ sở của các hãng. Khi kịp thời phát hiện ra và thanh lọc được, nước Mỹ đã trở nên mất quá nhiều tiền và các doanh nghiệp rơi vào bờ vực phá sản. Sự thao túng của Trung Quốc đã không còn là chuyện đùa nữa, nó manh nha Chiến Tranh TG thứ 3 mà ở đó, họ sẽ đóng vai quân phát xít nắm chắc phần thắng.

Gió mùa lại thổi mạnh từ vườn lớn…

Một tuần sau, nước Mỹ chào đón vị tổng thống mới George Blake. Tuy nhiên, họ chưa hết bàng hoàng với sự ra đi của Tony Bridge với lý do: cảm lạnh và đột tử. Ngoài gia đình ông, Alex là người biết rõ hơn ai hết. Anh không ngờ rằng hôm ấy lại là lần cuối cùng anh làm việc cho ngài tổng thống, và cũng không thể ngờ rằng, khi bước vào căn phòng lần thứ 2 sau cú điện khẩn của bộ trưởng bộ ngoại giao, anh thấy ngài cựu Tổng thống đã treo cổ.

 

Comments

comments

I am typical Libra (Moon in Aquarius). You may do not care about horoscope or the stars but I do. I am lazy to make people understand me because I do not think my writing here is to impress other people. I know you visit this page for some certain reasons. So if you like my articles, that is good for both of us. If after reading everything and you start hating me, it is not my business. But at least, you will learn a lesson that reading other's opinions is just waste of time.

Comments are closed.